Home » Những mảnh đời » Đừng bỏ anh một mình mà đi như vậy ! Vợ ơi

Đừng bỏ anh một mình mà đi như vậy ! Vợ ơi

Câu chuyện về một bệnh nhân nữ mắc căn bệnh máu khó đông đã liều mình để sinh con cho gia đình chồng. Mặc cho người chồng đã khuyên bảo và can ngăn rất nhiều. Cuối cùng điều kì diệu đã xảy ra cho hai bạn trẻ. Thật tuyệt vời các bạn ạ.
Khi còn bé, chị đã biết về căn bệnh máu khó đông của mình. Đó là vào năm 8 tuổi khi đang chạy chơi với lũ bạn trong xóm rồi mấy đứa rủ nhau treo cây để vặt mấy chùm nhãn. Chị cậy người gầy nên leo rõ cao rồi sảy chân ngã xuống đất, đầu vô tình đập xuống chảy rất nhiều máu. Mẹ chị nhìn thấy vội chạy ra bịt chặt vết thương lại nhưng máu vẫn không ngừng chảy nên bố hốt hoảng đưa lên viện thì bác sĩ nói:
– Bác sĩ ơi, con bé nhà tôi không hiểu sao máu cứ chảy không ngừng. Chúng tôi đã sơ cứu nhưng máu vẫn cứ thấm ra.
– Theo như chúng tôi dự đoán thì cháu nhà mình bị bệnh máu khó đông nhé.
– Vậy… vậy có làm sao không bác sĩ?
– Vết thương không đáng ngại đâu, chỉ cần truyền máu là đủ.
Nhưng gia đình phải cẩn thận vì cháu nhà mình không thể đông máu như người bình thường được nên cần đặc biệt chú ý.Kể từ lần đó, chị trở thành đứa trẻ đặc biệt theo đúng nghĩa đen. Chị không còn được chơi đùa thoải mái vì bố mẹ sợ chị chạy nhảy rồi bị thương. Suốt ngày chị chỉ biết thui thủi ở nhà. Khi lớn lên vì đã biết cách tự chăm sóc bản thân mình nên bố mẹ cũng để chị sống thoải mái hơn nhưng cũng vẫn luôn lo lắng cho con gái.  Rồi chị quen Nghĩa, ngày nhận được lời tỏ tình của anh, chị đã thẳng thắn về tình hình bệnh tật của mình. Nhưng Nghĩa vẫn bỏ qua định kiến cũng như rào cản bệnh tật vì muốn được cùng chị sống chung 1 mái nhà. Yêu nhau 3 năm, cuối cùng 2 người cũng quyết định sẽ tổ chức đám cưới, bố mẹ chị thì mừng rỡ vì con gái đã kiếm được người đàn ông có thể trao gửi cả đời. Nhưng niềm vui chưa dứt thì nỗi niềm lo lắng đã ập đến khi trách nhiệm đẻ cháu đích tôn đè nặng trên vai khiến chị không thể nào chối bỏ.

Mau kho dong o nu gioi
– Em quyết định sẽ sinh đứa con này chồng ạ. Vợ chồng mình cũng cần phải có con chứ, làm sao sống thế này mãi được.
– Nhưng còn căn bệnh của em, bác sĩ nói có ổn không?
– Bác sĩ nói cẩn thận 1 chút là được.
Chị nói dối chồng chứ bác sĩ đã thông báo không dưới 2 lần rằng sức khỏe chị quá yếu và muốn đình chỉ thai để giữ mẹ. Nhưng khi đi xét nghiệm và biết đứa con này không mắc căn bệnh di truyền từ mình là chị đã quyết định phải đẻ nó ra đời.Chỉ cần con sinh ra không mang mầm bệnh trong người là chị đã cảm thấy mãn nguyện rồi. Để rồi đến tháng thứ 9, tin dữ này lại 1 lần nữa ập đến với chị khi bác sĩ thông báo:
– Đứa bé trong bụng kích thước khá lớn, phải mổ đẻ thôi. Chúng tôi dự tính cho chị đẻ thường nhưng với tình hình này chắc sẽ nguy hiểm cho cả mẹ và bé. Lượng máu dự trữ cũng không còn nhiều, tôi sợ tính mạng của chị sẽ gặp nguy hiểm.
Chồng chị nghe thế vội sốt sắng hết cả lên:
– Không sinh nữa, không đẻ được thì thôi. Anh chấp nhận bất hiếu đời này cũng không muốn nhìn em thế này. Em phải nghĩ cho bản thân chứ.
– Không được, em đã quyết tâm rồi. Dù có chết em cũng phải sinh con. Anh không giúp thì em sẽ tự làm.
Biết chị một khi đã quyết tâm thì không có gì có thể lay chuyển được. Nuốt nước mắt vào trong, anh 1 mặt vừa chờ đón con ra đời, 1 mặt lặng lẽ chuẩn bị hậu sự cho vợ của mình. Cuối cùng ngày sinh cũng đến, lặng lẽ nhìn chị nằm trên giường bệnh được bác sĩ kéo vào trong phòng mổ mà anh không kìm được nước mắt. 3 giờ đồng hồ trôi qua, các bác sĩ chạy đi chạy lại không biết bao nhiêu lần để tiếp máu cho chị. Đứng ngoài cửa lặng lẽ trông vào trong, anh thầm nói “Mạnh mẽ lên em, hãy vì anh, vì con, cố gắng lên, đừng bỏ lại anh một mình mà đi như thế”. Nhìn đứa bé trai được bế ra khỏi phòng mổ mà cả nhà anh ai cũng vui mừng khôn xiết, chỉ có anh là gục xuống khóc như mưa. Chẳng biết vợ anh có trụ nổi không…
– Bác sĩ ơi, vợ em sao rồi? Cô ấy… cô ấy còn…
– Đúng là kì tích. Có lẽ chính tình mẫu tử đã giúp vợ anh vượt qua cửa hiểm này.
– Thật vậy sao? Vợ em vẫn còn sống.1 giờ sau, nhìn thấy chị tỉnh lại mà anh như òa khóc, anh sẽ không bao giờ để vợ sinh con thêm một lần nào nữa. Anh không muốn nếm trải cảm giác vợ phải đấu tranh cho sự sống và cái chết thêm 1 lần nào nữa đâu

admin

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *